Dưới đây là phần lược dịch những dòng chia sẻ của nữ diễn viên Mitsuki Takahata vào ngày cuối cùng của năm 2020, một năm có nhiều mất mát đối với cả những người làm nghệ thuật ở Nhật Bản. Toto Nee-chan, do Mitsuki Takahata đóng chính, là một trong những bộ phim truyền hình xuất sắc của đài NHK, từng được phát sóng tại Việt Nam.
Xin chào, mọi người đang đón những ngày cuối cùng của năm nay như thế nào?
Còn mình lâu lắm rồi mới lại có thể thong thả chậm rãi sống những ngày cuối năm như thế này.
Năm 2020, có rất nhiều chuyện đã xảy ra.
Cá nhân mình cảm thấy năm vừa rồi là một năm mà những thứ như cách nhìn về sự sống và cái chết đột ngột thay đổi đến ngỡ ngàng.
Cho đến tận bây giờ đối với mình, cái chết thứ vốn tồn tại một nơi rất xa xôi, dường như bỗng nhiên tiến đến rất gần, đến nỗi không có cách gì lí giải được. Mỗi ngày mình đều tự hỏi “tiếp theo phải làm gì, lựa chọn như thế nào”, cảm giác như thể mò mẫm trong bóng tối mà không biết ngày mai mình sẽ vấp ngã ra sao.
Dù lựa chọn thế nào, miễn sao mỗi ngày đều có thể mỉm cười một cách hạnh phúc.
Dù lựa chọn thế nào, miễn sao vẫn có thể tiếp tục sống với niềm đam mê diễn xuất.
“Tại sao, tại sao mình lại lựa chọn như vậy?” là những gì mình tự hỏi bản thân trong những ngày này. Vài năm trở lại đây, mình đã sống mà chẳng mảy may bận tâm đến câu hỏi đó.
Chắc chắn hẳn phải có những lí do khi mình đưa ra những lựa chọn như vậy. Nhưng khi nghĩ đến việc chọn một con đường chỉ đơn giản vì mình yêu thích, dù biết nó có thể không hoàn hảo, khiến cho những gánh nặng trên vai mình như chợt tan biến.
Lẽ ra mình không nên quên những điều nhỏ nhặt như vậy, không nên quên rằng, mình đã không chọn một con đường khác, chỉ đơn giản là vì trái tim mình đã chọn làm những gì bản thân thực sự mong muốn. Thế rồi khi cảm thấy yêu mến cuộc đời này trong những dòng suy nghĩ tích cực như vậy, thước đo về hạnh phúc của mình cũng thay đổi theo.
Chỉ một thời gian trước đây thôi, khi một chuyện tốt đẹp xảy ra, mình dù hài lòng nhưng vẫn luôn cảm thấy không đủ, luôn tìm cách so sánh với những gì lí tưởng để rồi lại để ý đến những gì còn thiếu hụt. Bởi vì mình đã dùng một thước đo quá dài để đo lường sự hạnh phúc.
Còn bây giờ, trong thế giới mà chỉ cần vẫn còn được sống đã là vô cùng quý giá này, làm sao mình có thể tiếp tục đo đếm những thiếu hụt vụn vặt như vậy. Những ngày này, không một chút muộn phiền, mình đã tự nhủ bản thân rằng ngày hôm nay mình vẫn còn sống, chỉ cần như thế đã là đủ, chỉ cần như thế ngày hôm nay đã là một ngày thật hạnh phúc.
Ai có thể nói trước được chuyện gì xảy đến trong nay mai. Ngày hôm nay là một ngày hạnh phúc, thế là đã đủ đầy. Thế là đã trọn vẹn…
Nguồn: https://www.instagram.com/p/CJdY7IohiTr/
Discover more from Những nẻo đường Phù Tang
Subscribe to get the latest posts sent to your email.
